CHẾ ĐỘ VIỆT CỘNG TỰ DIỄN BIẾNTHÀNH CHẾ ĐỘ LƯU MANH CÔN ĐỒ
CHẾ ĐỘ VIỆT CỘNG TỰ DIỄN BIẾNTHÀNH CHẾ ĐỘ LƯU MANH CÔN ĐỒ
Đảng viên có quyền có thế
đều đã được đảng cho phép trở thành “Tư Bản Tư Doanh”, để từ đó kéo Gia
Đình Dòng Tộc vào, biến các Công Ty Quốc Doanh, kể cả vốn liếng của nhà
nước thành Tư Hữu Tư Doanh, độc quyền làm kinh tế thị trường. Các công
ty Tư Doanh Thường Dân, kể cả các công ty Liên Doanh với Nước Ngoài cũng
dễ bị các công ty Tư Doanh Đảng Viên chèn ép cho đến mất nghiệp. Trường hợp mới nhất xẩy ra với công ty Liên Doanh Việt-Úc, hãng hàng không giá rẻ Jetstar Pacific.
Chính vì đảng viên quyền thế tham nhũng và được làm giầu không cần vốn,
nên họ bằng mọi cách, mọi giá phải bám lấy quyền lực quốc gia, kể cả
việc cam tâm làm nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Tầucộng. Trong
khi dân chúng Việtnam đang bừng lên khí thế đòi Tự Do Dân Chủ và chống
Giặc Tầu Xâm Lăng. Việtcộng hoàn toàn mất chính nghĩa trước dư luận quốc
dân và quốc tế. Chúng không thể bám vào bất
cứ thứ danh nghĩa cao đẹp nào để lừa mị toàn dân và che mắt thế giới
nhằm duy trì chính quyền cộng sản độc đảng, độc tài, độc ác, tham nhũng
được nữa. Nên từ tâm điạ độc ác, tham tàn và quán tính bất nhân, bất nghĩa, bất trung, bất tín, vô liêm sỉ của mỗi đảng viên đương quyền, đương thế, chúng đã tự diễn biến, biến luôn chế độ ‘xã hội chủ nghĩa’ thành chế độ ‘lưu manh côn đồ’ theo với bản tính, bản chất ngu xuẩn, xấu, sai, ác của chúng. Tại biến cố Thái Hà, Bát Nhã, Tam Tòa, Đồng Chiêm… và còn nhiều cơ sở của các tôn giáo khác nữa.
Việtcộng đã cho Công An, Dân Phòng đội lốt “Lưu Manh Côn Đồ” để đánh
đập tàn nhẫn những Giáo Dân, Giáo Sĩ, Tăng, Ni, nhằm chiếm đất, chiếm
chùa, trước sự điều động trực tiếp của các viên chức địa phương. Để rồi Hànội đỗ thừa cho dân chúng tự phát, và trách nhiệm thuộc về địa phương, khi bị báo chí quốc tế chất vấn.
Nhưng toàn dân và cả dư luận quốc tế đều biết thật chính xác, là trong
chế độ cộng sản toàn trị, trung ương tập quyền, tất cả mọi hoạt động của
địa phương, nhất là có tính chính trị, nhậy cảm thuộc về
tôn giáo, thì phải do Trung Ương chỉ đạo. Có như vậy báo chí, truyền
thanh, truyền hình trong nước mới nhất loạt vu cáo cho hàng Giáo sĩ,
Tăng sĩ có lỗi kích động dân chúng ‘chống lại nhà nước nhân dân’. Khiến
cho Thiền Sư Nhất Hạnh, một tăng sĩ nổi tiếng trên thế giới, sẵn sàng
hợp tác với Việtcộng, Ông đã nhiều lần đưa Tăng Đoàn Làng Mai tại Pháp
về Việtnam giảng pháp và tiếp xúc với giới cầm quyền Hànội, để dư luận
thế giới cho là Việtnam đã cởi mở về tự do tôn giáo. Nhờ đó chính phủ
Hoakỳ đã lấy tên Việt Nam ra khỏi danh sách CPC, “các nước cần đặc biệt
quan tâm về tự do tôn giáo”. Rồi qua vụ chế độ Lưu Manh Côn Đồ Việtcộng
đánh đuổi 400 Tăng, Ni trẻ tu học theo phưong pháp Làng Mai tại chùa Bát
Nhã Lâm Đồng, và không cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam của nhà nước,
được chứa chấp làm cho thiền sư Nhất Hạnh phải lên tiếng: “Bát Nhã Là
Một Công Án Thiền”. Theo ông: “Nếu nghĩ rằng Bát Nhã là vấn đề của 400
tu sinh đang gặp khó khăn, đang cần một giải pháp hợp tình hợp lý thì đó
không phải là một công án. Chỉ khi nào thấy rằng Bát Nhã là vấn đề
chính của bản thân ta, nó liên hệ trực tiếp đến hạnh phúc, đau khổ của
ta, của tương lai ta, và tương lai đất nước dân tộc ta, và chừng nào
chưa giải quyết được công án Bát Nhã thì ta còn ngủ không yên, ăn không
yên, làm việc không yên thì lúc ấy Bát Nhã mới thực sự là công án”. Là
người tu thiền, cho Bát Nhã Là Một Công Án Thiền, đối với thiền sư Nhất
Hạnh đó là một chướng ngại, khổ đau, phải thường xuyên quán chiếu để tự
ngộ, tự thắng đó là lẽ đương nhiên. Nhưng dù vậy,
vẫn không làm sao cho dư luận nguôi ngoai được sự chịu đựng khốn khổ của
400 người trẻ đang bị chế độ Lưu Manh Côn Đồ nghiền nát. Chỉ vì đất nước chưa có Tự Do Tôn Giáo, chưa có Sự Thật, Công Lý. Dân Chủ, Công Bằng.
Đảng viên có quyền có thế
đều đã được đảng cho phép trở thành “Tư Bản Tư Doanh”, để từ đó kéo Gia
Đình Dòng Tộc vào, biến các Công Ty Quốc Doanh, kể cả vốn liếng của nhà
nước thành Tư Hữu Tư Doanh, độc quyền làm kinh tế thị trường. Các công
ty Tư Doanh Thường Dân, kể cả các công ty Liên Doanh với Nước Ngoài cũng
dễ bị các công ty Tư Doanh Đảng Viên chèn ép cho đến mất nghiệp. Trường hợp mới nhất xẩy ra với công ty Liên Doanh Việt-Úc, hãng hàng không giá rẻ Jetstar Pacific.
Chính vì đảng viên quyền thế tham nhũng và được làm giầu không cần vốn,
nên họ bằng mọi cách, mọi giá phải bám lấy quyền lực quốc gia, kể cả
việc cam tâm làm nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Tầucộng. Trong
khi dân chúng Việtnam đang bừng lên khí thế đòi Tự Do Dân Chủ và chống
Giặc Tầu Xâm Lăng. Việtcộng hoàn toàn mất chính nghĩa trước dư luận quốc
dân và quốc tế. Chúng không thể bám vào bất
cứ thứ danh nghĩa cao đẹp nào để lừa mị toàn dân và che mắt thế giới
nhằm duy trì chính quyền cộng sản độc đảng, độc tài, độc ác, tham nhũng
được nữa. Nên từ tâm điạ độc ác, tham tàn và quán tính bất nhân, bất nghĩa, bất trung, bất tín, vô liêm sỉ của mỗi đảng viên đương quyền, đương thế, chúng đã tự diễn biến, biến luôn chế độ ‘xã hội chủ nghĩa’ thành chế độ ‘lưu manh côn đồ’ theo với bản tính, bản chất ngu xuẩn, xấu, sai, ác của chúng. Tại biến cố Thái Hà, Bát Nhã, Tam Tòa, Đồng Chiêm… và còn nhiều cơ sở của các tôn giáo khác nữa.
Việtcộng đã cho Công An, Dân Phòng đội lốt “Lưu Manh Côn Đồ” để đánh
đập tàn nhẫn những Giáo Dân, Giáo Sĩ, Tăng, Ni, nhằm chiếm đất, chiếm
chùa, trước sự điều động trực tiếp của các viên chức địa phương. Để rồi Hànội đỗ thừa cho dân chúng tự phát, và trách nhiệm thuộc về địa phương, khi bị báo chí quốc tế chất vấn.
Nhưng toàn dân và cả dư luận quốc tế đều biết thật chính xác, là trong
chế độ cộng sản toàn trị, trung ương tập quyền, tất cả mọi hoạt động của
địa phương, nhất là có tính chính trị, nhậy cảm thuộc về
tôn giáo, thì phải do Trung Ương chỉ đạo. Có như vậy báo chí, truyền
thanh, truyền hình trong nước mới nhất loạt vu cáo cho hàng Giáo sĩ,
Tăng sĩ có lỗi kích động dân chúng ‘chống lại nhà nước nhân dân’. Khiến
cho Thiền Sư Nhất Hạnh, một tăng sĩ nổi tiếng trên thế giới, sẵn sàng
hợp tác với Việtcộng, Ông đã nhiều lần đưa Tăng Đoàn Làng Mai tại Pháp
về Việtnam giảng pháp và tiếp xúc với giới cầm quyền Hànội, để dư luận
thế giới cho là Việtnam đã cởi mở về tự do tôn giáo. Nhờ đó chính phủ
Hoakỳ đã lấy tên Việt Nam ra khỏi danh sách CPC, “các nước cần đặc biệt
quan tâm về tự do tôn giáo”. Rồi qua vụ chế độ Lưu Manh Côn Đồ Việtcộng
đánh đuổi 400 Tăng, Ni trẻ tu học theo phưong pháp Làng Mai tại chùa Bát
Nhã Lâm Đồng, và không cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam của nhà nước,
được chứa chấp làm cho thiền sư Nhất Hạnh phải lên tiếng: “Bát Nhã Là
Một Công Án Thiền”. Theo ông: “Nếu nghĩ rằng Bát Nhã là vấn đề của 400
tu sinh đang gặp khó khăn, đang cần một giải pháp hợp tình hợp lý thì đó
không phải là một công án. Chỉ khi nào thấy rằng Bát Nhã là vấn đề
chính của bản thân ta, nó liên hệ trực tiếp đến hạnh phúc, đau khổ của
ta, của tương lai ta, và tương lai đất nước dân tộc ta, và chừng nào
chưa giải quyết được công án Bát Nhã thì ta còn ngủ không yên, ăn không
yên, làm việc không yên thì lúc ấy Bát Nhã mới thực sự là công án”. Là
người tu thiền, cho Bát Nhã Là Một Công Án Thiền, đối với thiền sư Nhất
Hạnh đó là một chướng ngại, khổ đau, phải thường xuyên quán chiếu để tự
ngộ, tự thắng đó là lẽ đương nhiên. Nhưng dù vậy,
vẫn không làm sao cho dư luận nguôi ngoai được sự chịu đựng khốn khổ của
400 người trẻ đang bị chế độ Lưu Manh Côn Đồ nghiền nát. Chỉ vì đất nước chưa có Tự Do Tôn Giáo, chưa có Sự Thật, Công Lý. Dân Chủ, Công Bằng.
Về phía Thiên Chúa Giáo, hồng y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giáo Phận Saigòn, người đã có lần cho là: “nên bỏ cờ vàng, giữ cờ đỏ” làm cho giáo dân và người tỵ nạn cộng sản phản đối mạnh mẽ. Ngày 25/01/10, cũng đã phải lên tiếng về nguyên nhân tranh chấp giữa Giáo Hội và Nhà Nước Việtcộng như sau: “Tôi thấy có một nguyên nhân chính, đó là đi ngược chiều với truyền thống văn hóa cùng những giá trị đạo đức của dân tộc. Nền văn hóa cùng những giá trị đó từ ngàn xưa được xây dựng trên tình nghĩa đồng bào tôn trọng lẫn nhau, tương thân tương trợ lẫn nhau, chứ không phải trên hệ thống quyền lực cùng bạo lực loại trừ đồng bào, đồng loại. Lịch sử cho thấy công cuộc phát triển xã hội tự do và dân chủ, bình đẳng và công bằng, văn minh và khoa học, mà thiếu tình nghĩa đồng bào, thiếu tình nghĩa huynh đệ đại đồng, luôn để lại nhiều vấn đề nan giải, cản trở sự phát triển toàn diện của con người và đất nước”. Đến đây cho thấy, dù cho các nhà lãnh đạo tinh thần vốn có thái độ ôn hòa, sẵn sàng đối thoại, hợp tác với Việtcộng, như Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Thiền Sư Thích Nhất Hạnh cũng không còn chịu đựng được cái chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa tự quái hóa thành chế độ Lưu Manh Côn Đồ, coi ‘Dân là Kẻ Thù’, coi ‘Tầu là Thầy Tổ’. Không biết bọn họ sống được với ai nữa đây???
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment