Bác Hồ mặc cái quần nâu
Tính bác dễ dải bạ đâu cũng ngồi (1)
Nó vừa thối lại vừa hôi
Nhưng mà bác bảo không hề mần chi !
Khi mô về đến Ba rì (2)
Mẹ Con thằng Mạnh tức thì giặt ngay
Tại sao lại cứ chối phay !
Vợ con cả đống sao bay cứ hề ?
Bác là không thiếp không thê
Nhưng mà bác thích dê liền mấy em
Không tin hỏi Vợ Chú Đồng (3)
Bác đè mấy trận bổng thành người điên
Khi xưa người vợ ngoan hiền
Từ khi Bác hiếp nên điên đến giờ
Bác chuyên ăn cắp vầng thơ
Lấy tên người khác viết ca tụng mình (4)
Đảng sao ăn nói linh tinh
Bác là gương sáng cho mình noi theo
Nào bác tư tưởng trong veo
Thật ra bác dốt như heo trong chuồng
Chuyên môn ăn nói rập khuôn
Một anh đầu bếp hát tuồng Bắc ninh
Từ người thượng đến người kinh !
Ai mà biết bác khinh khi xem thường
Chỉ còn mấy chú trung ương
Mắt đui tai điếc xem thường dư âm
Biết nói mà lại như câm
Cúi đầu mà gật cái tâm không còn
Thế gian nấy qúa cỏn con
Để cho cọng sản bào mòn đất cha.
Quê hương bao dãi sơn hà
Người Hiền sao lại nằm nhà chờ ai ?
Lĩnh Nguyên - Viết tiếp thơ dân gian
1- Bạ ai Bác cũng điếu được
2-Quê thằng con rơi Nông đức Mạnh
3-Phạm văn Đồng tên ký công hàm bán đảo Hoàng sa -Trường sa cho Trung Cộng
4- "bác hồ" lấy tên Trần Dân Tiên viết sách ca tụng Hồ Chí Minh bị lật tẩy
No comments:
Post a Comment